Câu chuyện người đồng tính với tôi đáng ra chẳng có gì đáng phải sợ. Tôi cũng không bao giờ có suy nghĩ tẩy chay những người có giới tính thứ ba, hay không chơi với họ chỉ vì họ tán đồng. Cái khái niệm người đồng tính xưa và nay đã khác nhau. Nhưng chơi là một chuyện, còn lấy phải người đồng tính lại là chuyện khác. Chuyện mà cả đời này tôi cũng không dám nghĩ tới. Nhưng rốt cuộc, tôi lại là nạn nhân… Ngày ấy, tôi yêu anh mê muội, không còn hay biết chuyện gì xung quanh nữa. Với lại, chuyện chồng đồng tính, bồ đồng tính, nếu mà người ta cố tình giấu thì mình khó mà phát hiện. Nhiều người nói chồng tôi hơi ‘bóng’ thì tôi bảo họ ăn nói lăng nhăng. Đàn ông hiện giờ ai chẳng thế, điệu tí, làm nũng tí cũng có gì đâu mà lo lắng. Chứ bóng vì chải chuốt thì có mà ‘bóng’ hết à? Tôi vốn không tin vì lúc nào chồng tôi cũng tỏ ra rất đàn ông trước mặt tôi. Anh diễn đạt mình là người đàn ông ga lăng thực thụ. Với lại, đồng tính thì ai lấy tôi. Nhưng những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua đầu tôi và chưa kịp dừng lại thêm vài giây, nhanh như chớp, rồi tôi lại cho nó vào quên lãng. Tôi yêu anh và quyết định lấy anh. Dù người đời có vài lời xì xào thì cũng chẳng sao, ai chả bị khen chê, tránh sao được. Ngày cưới, anh ăn diện bóng bẩy, đúng là nhìn anh có tí ‘bóng’ thật, hôm đó tôi mới nhận ra. Anh chải chuốt một cách quá đà, ăn nói thì thưỡn thẹo trước mặt bạn bè, quan khác. Khi một người đàn ông hết sức chững chạc, đẹp trai bước tới, anh ra ôm chầm lấy, tay bắt mặt mừng, nắm tay người ta rồi nhìn chằm chằm vào mắt người ấy, như ra hiệu điều gì. Chỉ có người nào tinh ý mới nhận ra. Trong đám cưới, tôi thấy tâm chí anh cứ để ở đâu đó. Anh cứ nhìn về phía đàn ông vừa nãy, rồi lại liếc mắt sang, cười trừ với tôi. Có lúc tôi thấy anh bỏ đi rất lâu, và tôi đã đi theo anh. Tôi hoảng khi phát hiện anh đang cãi cọ rất to với người đàn ông kia. Anh đang nói đến đoạn: “Anh đã hứa là để em lấy vợ thoải mái mà, anh cũng nói sẽ vui khi em lấy vợ nhưng vì sao anh lại tỏ thái độ như vậy. Nếu anh làm gì quá, khéo mà người ta phát hiện ra hết thì em mất vợ, em còn mặt mày nào nữa. Anh gắng kìm chế đi, chỉ cần xong cái đám cưới này nữa thôi là em lại là của anh. Chúng ta vẫn yêu nhau như trước mà”. Nghe những gì anh nói, tôi nổi da gà. Tuỳ thuộc tôi như rụng rời, bủn rủn hết người ngợm, không tin vào tai mình nữa. Câu chuyện của hai người đàn ông và họ đang yêu nhau. Còn tôi chỉ làm lá chắn cho anh mà thôi. Tôi trở nên công cụ để anh lợi dụng, anh thành hôn để che mắt thế gian. Còn người anh yêu chính là người đàn ông ấy. Nghe xong cả thảy những gì anh nói, tôi nín lặng, nuốt nước mắt vào trong, coi như không có chuyện gì xảy ra. Quá muộn rồi, quá muộn để hoãn lại mọi việc. Tôi cũng chẳng thể từ đám cưới này khi mà ngoài kia, ba má tôi đang mừng, quan khách, bạn bè đang vui mừng. Vậy vì sao, ngày yêu nhau, anh luôn ân cần, quan hoài tôi đúng như một gã đàn ông đích thực? Tôi không tài nào lý giải nổi. Tôi không làm được gì nữa rồi, đành cố gượng cười, chấp nhận sự thực đau đớn này và bằng lòng hủy hoại thế cục. Tôi chỉ biết khóc, còn anh thì cứ ngồi đó, nhìn tôi châm bẩm và không nói được lời giảng giải nào. Anh đang ăn năn hay thấy hể hả vì đã lừa được người con gái là tôi lấy anh làm chồng. Giờ thì tôi phải sống với anh ta, ít ra là nửa năm, một năm để người đời không cười vào mặt tôi. Chứ làm sao tôi có thể chịu được cảnh, ngày ngày chồng mình chung chăn gối với người đàn ông khác, rồi lại về làm chồng tôi. Tôi chỉ còn biết vắt sống và vượt qua cú sốc kinh hồn này thôi! Theo Khampha |