Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014
Bóng hồng trong đời lính hình sự
Nên duyên từ đánh án Trong lực lượng Công an tỉnh Sơn La, vợ chồng Trung úy Nguyễn Thị Lê Thảo (Đội Hình sự, Công an huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La) và Trung úy Nguyễn Trung Hiếu (Phòng CSĐT tù túng về TTXH, Công an tỉnh Sơn La - PC45) được coi là một cặp đôi đặc biệt. Bởi họ không chỉ bén duyên với nhau từ công việc mà còn chung nhau cáng đáng công việc trong những lực lượng mũi nhọn của các đơn vị công an. Vợ chồng trung úy Nguyễn Thị Lê Thảo và Nguyễn Trung Hiếu Gặp chúng tôi ở phòng trực ban Đội Hình sự, Công an huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La, Trung úy Nguyễn Thị Lê Thảo, một lính hình sự dũng mãnh, có giọng hát làm say lòng người…, thiên nhiên thẹn thò đến lạ. Chị ngại ngùng khi kể về câu chuyện tình ái của mình. “Em không biết kể gì đâu. Duyên số cả anh ạ. Gặp nhau thấy thẹn thẹn, xa nhau thấy nhớ nhớ…. Thế rồi là yêu. Yêu rồi thì bỏ ắt về với người mình yêu. Hết anh ạ”. Nói xong từng ấy, đôi má ửng đỏ của chị lại được khéo léo# giấu đi. Chuyện gặp gỡ rồi nên duyên của vợ chồng anh chị thực ra cũng khấp khểnh rất nhiều. Ngày đó Trung úy Lê Thảo vẫn còn là cô học viên năm cuối của Học viện Cảnh sát dân chúng về Phòng PC45 - Công an tỉnh Sơn La tập sự. Gia đình cũng đang sinh sống ở đây nên Lê Thảo muốn dành thời gian thực tập ngắn ngủi này để được gần bác mẹ thật nhiều, trước khi trở lại trường theo đuổi mong ước trở thành giảng viên. Thế nhưng tình thốt nhiên gõ cửa trái tim cô học viên chưa một lần yêu ấy. Và người cả gan đột nhập và tìm ra chìa khóa để mở cửa trái tim cô không ai khác chính là chàng trung úy trẻ cùng đơn vị. “Anh ấy là dân hình sự song hiền lắm anh ạ, nói năng thì cụt lủn, rồi lại hay thẹn nữa chứ. Nhưng con trai hình sự hay lắm anh, có cái dữ dằn, có cái bụi bụi” - Lê Thảo nhớ lại ấn tượng trước hết của mình về người chồng như thế. Nhìn thấy đôi mắt của Trung úy Nguyễn Trung Hiếu bỗng nhiên có chút long lanh, lại thoảng bóng hình con gái, đồng đội ở Phòng PC45 cũng ngầm hiểu ra chuyện “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” của cặp đôi này. Thế là họ thọc, lường và tìm cách vun xới. Vốn có năng khiếu văn nghệ nên mỗi lần có dịp, cặp đôi Thảo-Hiếu lại được chỉ huy ưu tiên bắt cặp cùng nhau trên sàn diễn. Những ánh mắt nhìn, những cái nắm tay giữa chốn đông người càng làm cho họ thấy một điều lẻ đang lớn dậy trong mỗi người. Tuy nhiên, tình ấy chỉ thực sự được định đoạt khi cả hai cùng tham dự một vụ án hứa hẹn nhiều gieo neo. Đó là lúc đơn vị nhận nhiệm vụ khám phá vụ cưỡng đoạt tài sản với trị giá gần 100 triệu đồng xảy ra tại huyện Thuận Châu (tỉnh Sơn La). Trước đó, đối tượng đã gửi thư nặc danh, đe dọa một gia đình nếu không nộp đủ số tiền theo đề nghị sẽ tìm cách hại con gái họ đang theo học tại một trường ĐH ở TP Sơn La. Lo sợ cho sự an nguy của con gái mình nhưng gia đình nạn nhân vẫn phải khẩn báo cho công an địa phương. Vụ việc mau chóng được báo lên Công an tỉnh Sơn La. Đánh giá được chừng độ nghiêm trọng của vụ việc, Phòng PC45 nhận nhiệm vụ khai triển lực lượng khám phá vụ án. Trung úy Nguyễn Trung Hiếu do là do thám cứng nên được giao nhiệm vụ ở tổ chốt chặn thứ nhất, còn cô học viên thực tập Lê Thảo lại được cáng đáng nhập vai cùng với một trinh sát khác đóng cảnh yêu đương để chờ đối tượng xuất hiện thế ra tín hiệu cho các mũi tiến công. Trung úy Nguyễn Trung Hiếu tâm tình: “Chỉ huy phân công nhiệm vụ nào thì mình phải chấp hành nhưng lúc đó tôi chỉ muốn ở gần cô ấy nhất. Tù đọng manh động, chỉ cần phát hiện đó là công an nhập vai, chúng sẽ tìm cách loại bỏ ngay”. Sự lo lắng đó làm cho đêm chờ phục bắt quả tang đối tượng dài hơn bao giờ hết, đó cũng là trận đánh án găng tay nhất mà anh phải đối mặt, vì anh biết chỉ một sơ suất thì an nguy của tình nhân sẽ bị ảnh hưởng. Lúc đó anh tự hứa với mình chỉ cần Thảo an toàn sau vụ án, anh sẽ ngỏ lời cầu hôn cô. Vụ án rốt cuộc chấm dứt thành công, kẻ thủ mưu chỉ là… một cậu học trò đua đòi phim hình sự muốn thử thách công an. Sau lần đó, lời yêu thương được phát ra từ Trung úy Nguyễn Trung Hiếu. Chị Lê Thảo tâm can: Nhận được lời ngỏ từ anh là một niềm hạnh phúc lớn lao đối với chị nhưng cũng đặt chị giữa ngã ba đường với một sự lựa chọn đầy khó khăn. Nếu nhận lời yêu anh, chị phải gác lại mơ ước làm giảng viên để trở về Sơn La công tác. Chung cục, ái tình đã chiến thắng. Chị trở nên trinh sát viên của Đội Hình sự, Công an huyện Mai Sơn từ đó đến giờ. Dùng nghiệp vụ “tấn công” ý trung nhân Năm 2011, Thượng úy Lô Tú Tài (Phòng CSĐT tù đọng ma túy, kinh tế, môi trường và chức phận - Công an huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An) được biết đến là một tấm gương gan góc trong công tác cứu dân trong lũ. Theo đó, vào ngày 25-6-2011, sau khi nhận nhiệm vụ đảm nhận một tổ công tác tham gia ứng cứu người dân trong cơn lũ dữ, anh với sự trợ giúp của đồng đội đã cứu tám người dân đang đứng đơn độc trên một cái cây chực đổ xuống dòng nước gào thét. Khi ắt tám người được đưa lên bờ thành công cũng là lúc cái cây nơi họ bấu víu bật gốc trôi đi. Vợ chồng Thượng úy Lô Tú Tài và chị Lô Thị Thảo Sau chiến công không tiếng súng ấy, Thượng úy Lô Tú Tài được vinh danh. Gần đây nhất anh đã nhận được danh hiệu một trong 20 tấm gương thanh niên công an điển hình năm 2012. Anh cũng là người độc nhất vô nhị được nhận huân chương dũng mãnh do Chủ tịch nước trao tặng dịp này. Đằng sau câu chuyện anh dũng đó của anh, nhiều người còn trằm trồ bởi bên cạnh anh là người vợ xinh đẹp (vợ anh cũng đã “tháp tùng” chồng mình ra Hà Nội để nhận giải thưởng và giao lưu với khán giả cả nước). Người con gái xinh đẹp đó là Lô Thị Thảo, thầy giáo của một trường vùng cao gần nơi chồng công tác. Ngày ấy, khi chị Thảo còn là sinh viên trường sư phạm, qua một lời mai mối của người quen, chị gặp được anh Lô Tú Tài. Biết là người cùng quê, lại cảm tính cách anh nên trong chị cũng đã thấy xuôi lòng. Về phía Thượng úy Lô Tú Tài, vừa gặp chị Thảo đã đem lòng say mê, tuy công tác ở xa nhưng anh kiên tâm phải tìm cách chinh phục được người con gái mình thương mến. Anh kể: “Mình phải ứng dụng nhiều kỹ thuật tác chiến của người lính chứ. Như là kiên trì thám thính này, bất ngờ tiến công này, rồi khai triển nhiều mũi tác chiến này, nghi binh này, rồi bảo đảm hậu phương này”. Chen ngang lời chồng, cô giáo Lô Thị Thảo giảng giải: “Cái chiến thuật bất thần tiến công của anh ấy cũng hiệu quả lắm nhé, sau đòn đó là em đổ không cần xô luôn”. Theo lời chị Thảo, khi đó thiên tài vẫn đang công tác ở Tương Dương, mà từ đó ra đến Hà Nội có khi phải đi hơn 10 giờ đồng hồ mới tới nơi được nên cốt hai người vẫn giao thông với nhau bằng thơ, điện thoại. Khi tình cảm đã bắt đầu có tiến triển, nhằm ngày 8-3, hào kiệt gọi điện thoại cho chị Thảo xin lỗi vì ngày đó không thể có mặt để tặng quà cho chị. Nghe điện thoại của anh xong, chị dù thoáng chút buồn nhưng cũng thông cảm cho công việc và điều kiện đường xá của anh nên không hề trách móc gì. Thế mà vào lúc đêm khuya, bất ngờ chị nhận được điện thoại của anh thông tin là đã ở trước cổng phòng của chị. Không tin ở tai mình, chị lao ra ngoài thì thấy anh đang đứng đó trước mặt chị với một nụ cười hiền và bó hoa trên tay. Chị ôm lấy anh với niềm hạnh phúc vô biên bến. Có một điều mặc cả anh Hiếu và anh Tài đều chia sẻ: Người vợ ví như một hậu phương chắc chắn, nhờ vậy họ mới vững vàng được ở nơi tuyến đầu đối mặt với hiểm nguy. VIẾT THỊNH