Trên đời này tôi buồn nhất là lão chồng tôi. Nói vô học thì quá quắt nhưng anh ấy quá cỡ cục cằn thô tục quá thể. Ban sơ tôi cầu mong sẽ thay đổi được bản tính nóng nảy đó nhưng đến hiện thời anh vẫn chứng nào tật nấy.
Không phải vạch áo cho người xem lưng chứ chưa có ai đi làm rể mà tồi tàn như chồng tôi. Điều này làm tôi buồn một, ba má tôi buồn mười. Tôi đã cố thông cảm anh ấy là người cục mịch ăn to nói lớn nhưng vẫn có nhiều chuyện ngứa mắt, nỗi khổ tâm không sao bỏ qua được. Nhà vợ chồng tôi và nhà cha mẹ cách nhau mỗi 15 phút xe máy mà tôi rất ít về thăm nhà. Lý do là vì cứ thò mặt vào là ba má lại ca thán về chồng. Tiêu biểu nhất là tính vô tâm và cách ăn nói vô học của anh. Chồng tôi làm có tiền nhưng anh không bao giờ chủ động biếu xén bố mẹ tôi cái gì, đến hỏi thăm cho phải phép cũng lờ tịt. Tôi ít dám lạu bạu anh, vì nói một hai câu thì được chứ nhấn nhá đến câu thứ ba thì thể nào cũng bị ăn dép vào mặt. Tôi sợ bố mẹ than phiền nên lúc nào cũng giả nói khéo bác mẹ thích thứ này thứ kia để chồng mua. Nhưng anh chẳng những không lưu tâm mà còn nói xúc phạm: “Họ nhà em là hành khất à, sao không nghĩ chuyện làm ra tiền mà toàn nghĩ chuyện xin”. Tôi bó tay từ đó không nói nữa. Đến cha mẹ tôi mà anh ấy cũng nói năng rất bốp chát. Bố tôi hờn mát: “Tôi trống mái thế nào anh cũng không biết”. Anh độp lại: “Bố chết thì nhà này đã có đám, sao con lại không biết?”. Cả nhà té ngửa ra vì chồng tôi. Bố tôi cũng tức giận tăng huyết áp suýt bất tỉnh. Anh làm xây dựng nên mẹ tôi nhờ anh trát vữa lại bức tường sau nhà. Bà bảo mấy lần mà anh cứ cố bơ đi. Đến khi mẹ tôi giận mắng thì anh lại cự nự “Mẹ có thấy đứa ca sĩ nào ra ngoài hát về nhà lại phải hát không? Mà nhà này mỗi con là đàn ông à? Bố vợ với cả thằng rể đầu mặc váy hết rồi ạ?”. Cái tật xưng hô láo xược khi tức giận của chồng không thể sửa được. Nói xong lão bỏ về. Nhà tôi hôm ấy ồn ã khóc lóc như có đám thật. Bố tôi chửi rủa anh ấy rồi đay nghiến tôi ngu lấy chồng vô học. Mẹ tôi đấm ngực khóc ấm ức, tôi cũng sập sùi vì giận chồng. Vợ chồng đúng là nghiệp của nhau mà. Mà đấy chỉ mới có mấy chuyện nhỏ thôi. Cái hôm ăn giỗ bà nội tôi mới đáng sợ. Cúng xong còn lại sức nhà ngồi một bàn với nhau, lúc đấy ai cũng uống rượu nên đã hơi ngà ngà. Có cả anh rể tôi nên bố tôi mới mượn rượu đem hai người ra so sánh và dạy dỗ chồng tôi. Trách anh là rể mà không thiệt thà lại nóng tính, ít chữ thì cố mà học lấy cách cư xử này kia. Lúc ấy mặt anh đỏ bừng gằm gằm trông rất đáng sợ. Thấy tình hình căng thế tôi toan kéo chồng về. Nhưng chưa kịp đứng lên thì chồng tôi “trở chứng”. Anh bật dậy lật cả bàn ăn hất xuống đất rồi chỉ vào mặt bố vợ mà chửi: “Ông bất tài không đẻ được con trai, có thằng rể thế này là may rồi. Còn đòi hỏi nữa là tôi trả con gái lại”. Bố tôi giận quá xông vào định đánh nhưng anh rể tôi ngăn lại. Xô xát một hồi chồng tôi còn suýt đánh cả anh rể. Tôi gào khóc ôm chồng lại, anh nể tình nên chỉ cầm ghế lên ném vỡ cửa kính rồi bỏ đi. Cả nhà nháo nhào, hàng xóm bu lại xem mất mặt không tả được. Từ hôm xảy ra xô xát, cha mẹ tôi ra tuyên bố “Tao không có thằng con rể hỗn láo như vậy. Tết này cấm cửa vợ chồng mày về”. Tôi biết, cha mẹ tức giận quá nên mới nói vậy. Chân tình tôi muốn chồng gần gụi với bác mẹ lắm, nhưng hễ đem chồng về nhà là hầu như lúc nào anh cũng sinh sự. Bố mẹ tôi tự nhiên đứng giữa một bên là chàng rể láo, một bên là con gái nên khổ tâm thôi rồi.
Gần Tết rồi mà tôi chưa không dám nói với chồng chuyện quà cáp cho bố mẹ, vì sợ nói ra anh lại nổi điên lên. Chắc là phải tự bỏ tiền túi ra mua mang về rồi nói dối là của chồng như năm trước. Có chồng thế này, tôi khổ lắm, nhưng biết làm sao hiện. Anh tuy tục lệ với bác mẹ vợ nhưng vẫn hết dạ với vợ. Tôi chẳng thể vì bố mẹ mà bỏ chồng được. Nhưng lúc nào cũng vừa ngọt nhạt với chồng vừa quay sang nịnh nọt cha mẹ, tôi mỏi mệt quá. Chưa kể, mai này chúng tôi còn có con cái nữa. Con mà cũng học theo tính nóng nảy của bố, chắc tôi chết mất. Lo nhất Tết đã cận kề rồi mà chồng thì không bớt cục súc. Như thế này thì làm sao tôi dám vác mặt về nhà chúc Tết ba má đẻ đây? Cứ cái thực chất này, Tết “chén chú chén anh” vào, chồng tôi sẽ còn tỏ ra vô học nữa? Tôi nên làm thế nào để đổi thay chồng “cấp tốc” đây? " target="_blank"> Chồng tôi là thạc sĩ nhưng cục cằn chửi vợ như hát hay |