Hai cha con người rừng 40 năm sống giữa rừng sâu
Ngày 7/8, cơ quan chức năng của huyện Tây Trà (tỉnh Quảng Ngãi) đã giải cứu thành công hai cha con "người rừng" Hồ Văn Thanh (SN 1931) và Hồ Văn Lang (41 tuổi, dân tộc Cor, ngụ xã Trà Xinh, huyện Tây Trà) ra khỏi vùng rừng núi nằm ở thôn Trà Kem (xã Trà Xinh) sau 40 năm sống biệt lập hoàn toàn với thế giới con người. Những hình ảnh về cha con "người rừng" xuất hiện trên báo nước ngoài. Rất nhanh sau đó câu chuyện về hai cha con ông xuất hiện trên nhiều tờ báo trong và ngoài nước với sự ngạc nhiên và cảm động. Mọi người đã coi Tarzan là có thật Tờ báo International Business Times nổi tiếng thế giới viết: "Họ sống ở một căn chòi trên cây, cách mặt đất 6 mét, gần một con suối. Hai người dùng vỏ cây làm khố và tự chế dao, rìu, mũi tên làm công cụ đi săn. Họ ăn ngô, lá cây rừng và còn có một mảnh đất rộng một hecta để trồng mía". Có thể nói với người rừng Hồ Văn Thanh (82 tuổi) thì bây giờ việc rời bỏ rừng hoang, về làng cũ là một sự trở lại. Còn Hồ Văn Lang thì ngược lại, 41 tuổi thì đã hơn 40 năm sống biệt lập với cộng đồng, nên về bản làng với anh là sự khởi đầu, sự ra đi, đến một thế giới văn minh, lạ lẫm của loài người. Cho đến hiện tại Hồ Văn Lang vẫn đang khám phá thế giới mới xung quanh mình và từng bước hòa nhập với cuộc sống bình thường. Mẹ con “người rừng” hoa khôi ôm nhau sống lay lắt giữa đại ngàn Chị Nguyễn Thị Sinh vốn là hoa khôi nổi tiếng khắp vùng đất Tam Nông (Phú Thọ), thế nhưng cuộc sống đẩy đưa khiến chị trở nên “thân tàn ma dại”, phải đi hết cánh rừng này đến cánh rừng khác sống lay lắt qua ngày. Người dân xã Phương Thịnh thuộc huyện Tam Nông, Phú Thọ vẫn coi mẹ con chị Sinh là “người rừng” bởi hơn chục năm nay, hai mẹ con cứ ôm nhau đi hết cánh rừng này đến cánh rừng khác để sinh sống. Hình ảnh cảm động của mẹ con "người rừng". Từ một cán bộ tham gia công tác phụ nữ năng nổ, xinh đẹp tại xã, do ám ảnh bởi chuyện tình yêu chung thủy với người chồng vô sinh đã biến cô thành người vô ý thức và trở thành nỗi khiếp sợ hàng đêm của thôn xóm. Và trong thời gian bị chồng ruồng bỏ đó, bỗng nhiên cô có bầu, và con trai của cô được sinh ra trong sự cảm thông của dân làng. Anh trai Sinh đã xin đổi với hàng xóm một mảnh đất để đưa cô vào ở khuất hẳn sâu bên trong làng. Nhờ sự giúp đỡ của chính quyền và công sức của một số đoàn thể, anh đã cất cho em gái một căn nhà cấp 4, làm nơi che nắng che mưa cho cả hai mẹ con. Hai mẹ con “người rừng” vẫn dìu nhau sống qua ngày, bé trai cho biết “Hàng ngày đi học, mẹ thường dắt cháu tới trường, ngồi chờ cháu học xong lại dắt cháu về. Đường xa lắm, ngày nào cũng đi bộ từ sáng sớm và về thì đã quá trưa. Mẹ lại bế cháu đi xin gạo, xin rau ở nhà các bác về để nấu cơm. Nhiều hôm không có gạo, mẹ nấu rau sắn, rau muống hay măng tre ăn. Cháu muốn được đi học để sau này làm bác sĩ chữa bệnh cho mẹ”. Tuy ai cũng gọi cô là “bà điên” nhưng hình ảnh người phụ nữ quấn quýt với cậu con trai, lo toan chuyện sách vở, ăn uống và đưa con đi học như những bà mẹ bình thường khiến không ít bạn đọc xúc động. Gia đình “ người rừng ” giữa đồng bằng Gia đình ông Trần Văn Nhịn (54 tuổi) sống trong khoảnh vườn, cây dại mọc um tùm, tách biệt với chòm xóm ở ấp Nhất A, xã Chánh Hội (Huyện Mang Thít, Vĩnh Long). "Người rừng" Trần Văn Nhịn và con gái. Ông Nhịn và vợ tên Võ Thị Sáu có với nhau 10 mặt con, gồm 4 trai 6 gái nhưng ông không nhớ rõ tên tuổi của các con mình, mà thường gọi con theo tên các nghệ sĩ mà ông yêu thích như: Thanh Nga, Thanh Kim Huệ, Vũ Linh, Quế Trân... Hỏi ông Nhịn vì sao không giao tiếp hàng xóm, cho con đi học..., ông chỉ cười mà không trả lời. Mặc dù ông Nhịn đã có thời gian làm ở Đội Cảnh sát bảo vệ Huyện ủy Long Hồ, nhưng không hiểu sao tính tình ông Nhịn khá... kỳ quặc, thích sống biệt lập, xa cách mọi người. Ông Huỳnh Văn Thắng, nhà giáp ranh đất ông Nhịn, cho biết: “Gần 30 năm sinh sống tại đây, tôi chưa bao giờ thấy ông Nhịn đi đám tiệc với bà con chòm xóm. Khu vực nhà ông Nhịn ở như cái ốc đảo, ít người lui tới, tối đến không điện, gặp người lạ đến thì chủ nhà... trốn mất”. Hàng xóm ông Nhịn cho biết, ngày vợ ông Nhịn bị tai nạn qua đời, ông trốn biệt không ai thấy. Ông chỉ ló mặt sau đó 3 ngày, khi bà con lo chôn cất vợ ông xong, mỗi khi đi ra đường, ông ấy 2 cái nắp vung đeo trước một cái, sau một cái và cầm theo một cây gậy để phòng thủ sợ người khác đánh mình, nhìn giống như người rừng xuống phố. “Người rừng” từng là “đại gia” giữa thủ đô Hà Nội Thời gian gần đây dư luận đặc biệt quan tâm đến những “người rừng” sống như “thời nguyên thủy” trong những ngôi nhà trên cây giữa lòng thủ đô Hà Nội. 3 túp lều lụp xụp từ bạt rách, chiếu rách, những tấm gỗ bỏ đi hoặc bất cứ thứ gì có thể che chắn, nằm cheo leo trên vách đê Bưởi hướng đi từ Lạc Long Quân - Cầu Giấy, ít người để ý đến và biết có người sống ở đây. "Người rừng" giữa thủ đô. Những người sống tại đây thường lang thang đi nhặt phế liệu sống qua ngày. Sau khi báo chí đăng tải thông tin, họ cũng tỏ ra e ngại và tránh mặt, không trở về nhà, phải khó khăn lắm phóng viên báo Đời sống và pháp luật mới tiếp xúc được với một người ông Trương Ngọc Tuất (67 tuổi). Theo những người dân sống tại khu vực này, ông Tuấn hiện nay cũng không được minh mẫn lắm, lúc nhớ lúc quên, nhưng lúc nào nhớ thì ông kể chuyện rất rành mạch và rất hay. Ông Tuất cho biết ngày xưa ông cũng thuộc hàng khá giả, cũng có cỡ tiền tỷ tài sản khoảng 3 tỷ. Sau đó ông bán hết nhà, hết đất rồi chia cho hai con, hai con ông cũng bảo đón ông về ở cùng nhưng ông không thích nên ra đây sống được mấy năm rồi. Dù cuộc sống của ông còn khó khăn nhưng “người rừng” vẫn vui bởi có bạn bè, đồng đội. Kim Linh (Báo Đời sống và pháp luật) |