Đó là khát vọng túc trực. Ta dễ dàng bắt gặp nhân vật trữ tình ở trong dạng một mình. Nông sâu. Buông mấy lời vào sông nước. Được- mất ở đời chỉ là giá trị ước lệ ngay thức thì. "Khi bít tất đi qua. NXB Hội Nhà văn). Bao lăm lở bồi. Thơ tình Nguyễn Ngọc Hạnh là khoảng lặng của một tâm hồn đơn chiếc đến cùng cực. Thế sự trùng trùng bãi bể nương dâu sống sao cho được là mình.
(Trăng và bóng) Trăng và bóng và lời cổ nhân là những thi ảnh giàu sức gợi tả. Phải chăng đó cũng chính là trạng thái. (Giấc mơ) Hay: Nửa đời phiêu bạt/Nhầm một câu thơ/Nhầm một dòng chảy/Tìm không thấy bơ (Bài thơ chưa đặt tên).
(Sông tôi). Dọc bờ sông phải xói mòn để giữ giàng vẻ đẹp của dòng sông. Bao nhiêu lớp sóng. Trong Thơ tình Nguyễn Ngọc Hạnh. Đọc Nguyễn Ngọc Hạnh. "Chiều rơi nhỏ nhẹ/ Chiều trôi/ Mình tôi đầy ắp khoảng trời không em" (Một ngày). Lãng đãng bóng dáng Đường thi với nỗi đơn chiếc vận chuyển hàng ngất ngưởng của Lý Bạch khi độc chước vô tương thân. Lớp học nào lớp học đời tôi/Vắng một giây thôi sẽ không là tôi nữa.
Trơ bên đường nhiều ngả rẽ. Mất mát là để tồn tại theo cách của mình. Mất giọng thơ xưa. (Điểm danh) Câu thơ giản dị đến bất thần từ chữ nghĩa đến hình ảnh. Nguyễn Hữu Vĩnh (* Đọc "Thơ tình" Nguyễn Ngọc Hạnh. Đau đáu trong đời. Cảnh ngộ mà cái tôi trữ tình lên tiếng để làm nên một cõi thơ lặng lẽ. Để sống sao cho tốt đẹp hơn. Trong thơ của anh: Tôi đến với dòng sông/Là đến với lòng tôi Đời bao lăm dáng chảy/Sông chỉ một dòng thôi.
Hay nỗi click here cô tịch của Trương Kế trước cảnh "Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên". Ý nghĩa cho thuê xe tải của sự tồn tại. Ghềnh thác vẫn đang tồn sinh lưu chuyển và chờ đứa ở cuộc phiêu bồng đầu truông cuối bãi. Hay trái lòn bon lặng lẽ xa nguồn lênh đênh vô định những miền sóng nước.
Khoảng lặng một mình trong thơ anh như trái sim xa đồi hoa tím. Để được là mình. Tôi nhận ra một cõi riêng tư của cái bản ngã thiền định. Nhưng cái điều anh trằn trọc và gửi gắm là sự thao thức của bao người. Đọc 43 bài thơ trong tập thơ Thơ tình của anh.
Mỗi người có một cuộc đời để sống. "Tôi một mình lặng lẽ thỉnh thoảng/ Lặng lẽ với giếng sâu/ Xin nối sợi dây gàu cho lòng bớt cạn" (thỉnh thoảng). "Cử bôi yêu minh nguyệt/ Đối ảnh thành tam nhân". Khoảng lặng của chữ chỉ là thể thức của khoảng lặng tâm hồn. Nhưng cũng là cách thức để tồn tại có ý nghĩa. Đời riêng là gì khi "nấm mồ không còn riêng ai cả" (Thơ đề trên mộ). Hạt mầm bám đất trải nghiệm một sự tồn sinh trước gió mưa viễn xứ.
Ít ai hiểu nỗi lòng ấy" (Hạnh phúc lặng lẽ). Tuồng như tham khảo ở đây sự lưu loát trong cô đơn là cơ may để anh nhận ra cái lẽ của sự sống. Có những câu thơ như những bài kệ anh dành cho mình: Đừng để khi trở về nơi vườn hương cũ/ Tiếng chim lạ rồi. Và thậm chí. Núi ngồi đợi đến tinh mai/Tôi ngồi một bóng bên ngoài trùng khơi/Bóng trăng cùng với bóng tôi/Khuất trong bóng núi gặp lời cổ nhân. Ngẫm về cái chết là để soi rọi vào cái sống.
Để rồi từ những miền xa lạ ấy. Dòng sông thơ ấy vẫn đang lặng thầm trôi chảy. Lặng lẽ.
Tôi thấy mình chẳng khác gì kẻ đi đò ngang.